Có đôi lần cô đi qua khu vườn ấy, khu vườn có những bí mật của anh và chỉ của riêng anh. Anh chưa bao giờ chia sẻ, cô cũng không dám hỏi. Cả hai sợ chạm vào những gai góc trong lòng nhau, sợ vỏ bọc monh manh anh và cô duy trì sẽ vỡ. Ai cũng cần có những góc riêng, cô tự nhủ thế.
Có đôi lần cô dừng lại, cô len lén nhìn qua những góc rào thưa, anh ở đấy, anh không thuộc về cô, anh khác biệt lúc anh bên cô, anh ở đấy mà xa vời vợi. Anh ở đấy, cô biết thế, cô thấy anh đang nhìn về một hướng nào đó, vừa rõ ràng vừa mông lung. Cô chợt nghe nhoi nhói.
Có những ngày ở cạnh nhau, cô ôm anh rồi bỗng thấy nghẹn ngào, cô chợt nghĩ cô có thể làm gì cho anh? Cô có khiến anh hạnh phúc, hay bên cô anh vẫn vời vợi cô đơn? Cô lặng lẽ cúi mặt giấu tiếng nấc vào thật sâu trong họng và mỉm cười. Có gì đâu, có gì đâu.
Có những ngày cô tưởng tượng đến mai sau, những niềm hi vọng vừa nhen lên đã bị cô phũ phàng vùi xuống. Cô nhủ mình đừng nghĩ tới, quên đi, quên đi.
Có một đêm cô ngồi uống những lời ca cũ, cô chao đảo như chiếc lá dưới thềm bị gió hất tung lên trong những đêm giông. Cúi lạy trời mưa cho trôi đi hết những hẹn hò, chỉ còn dấu yêu thương ở lại. Chỉ còn cô và anh, của những ngày chưa biết vui cùng nhau.
Có một chiều, mặt trời rơi xuống, cô ngã gục, anh ở đâu?
1. Không có gì tuyệt vời hơn sáng 7h sáng thức dậy, nghe tiếng mưa to ngoài cửa sổ, nằm nghĩ 1 chút là hôm nay mình chẳng cần đi đâu, lại cuộn mình vào chăn ấm và ngủ tiếp.
Không có gì đau khổ bằng sáng thức dậy, mưa gió ồ ạt, muốn ngủ nướng nhưng nhớ là phải đi ra ngoài từ sớm.
2. Không có gì đau khổ hơn việc đi dưới mưa gió mịt mù và dép bị đứt.
Không có gì tuyệt vời hơn vứt dép sang một bên và đi chân không dưới mưa.
3. Không có gì tuyệt vời hơn đi dưới mưa lạnh, cài chặt cổ áo, hít 1 hơi thật sâu và nhấm nháp ly chocolate nóng hổi đầy kem.
Không có gì đau khổ hơn đang tận hưởng thì bị té oạch, chocolate văng tung tóe, tay thì bị trật và chiều phải đi bác sĩ để băng cố định.
4. Không có gì đau khổ hơn mới sáng sớm đã phải gặp 1 gương mặt lạnh lùng, không có chút cảm xúc, nói như 1 cái máy.
Không có gì tuyệt vời hơn khi trưa nhận được 1 cái ôm thật chặt trước khi về và câu tiếng Việt bập bẹ “Cung chúc năm mới” từ người đã giúp mình rất nhiều.
5. Không có gì đau khổ hơn đang đi thì bị xe ô tô bắn tung tóe nước lên người, gió thổi bật dù.
Không có gì tuyệt vời hơn là đúng giây phút dừng lại để nguyền rủa cái xe thì bắt gặp 1 cô gái đứng dưới mưa lặng yên bên ngôi mộ còn mới nếu so với những ngôi mộ cũ kỹ xung quanh. Thế là mình mon men lại thật gần, cô gái giật mình quay lại, nhìn mình 1 lúc, mình mỉm cười gật đầu. Cô gái cười nhẹ, rồi chào hỏi vài câu. Sau đó, hai đứa cứ đứng dưới mưa im lặng. Xong, cô gái ôm mình thật chặt và cảm ơn, cô gái nói rất khẽ gì đấy mà mình k nghe được rõ, chỉ loáng thoáng là ở cạnh cô ấy lúc cô ấy đang tuyệt vọng như vậy. Mình đưa số đt cho cô ấy, nói khi nào cần cứ gọi mình. Cô ấy nói, chắc chắn. Ít nhất mình cũng có ích với 1 ai đó. : )
Không có gì đau khổ bằng sáng sớm bước ra ngoài với tâm lý chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất sẽ đến.
Và không có gì tuyệt vời hơn khi trở về nhà với tràn đầy hy vọng những điều tốt đẹp nhất, một khởi đầu mới và tất cả quá khứ đã bỏ lại sau lưng… hòa cùng những cơn mưa trắng xóa.
P/S: Đã tìm ra câu trả lời cho câu hỏi “Mưa rơi từng giọt, hay từng sợi dài?”
Take a sad song and make it better ♫♪˙❤‿❤˙♫♪